Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Murray chỉ là đứa con ghẻ của thể thao Anh

 (Thethaovanhoa.vn) - Andy Murray đã biết trước anh không giành danh hiệu Vận động viên xuất sắc nhất năm của Vương quốc Anh nên đã ở lại Florida, Mỹ để tiếp tục chuẩn bị cho mùa giải mới? 

Vì không chỉ trước mà cả sau khi Murray tham dự ATP World Tour Finals, truyền thông Anh đã tỏ vẻ tiếc nuối là giá như anh thắng nốt ở giải đấu tổ chức tại London ấy, anh sẽ giành danh hiệu Vận động viên xuất sắc nhất vương quốc Anh do hãng truyền thông BBC tổ chức.

Đó là một giả định khiếm nhã, nhất là trong một năm nước Anh là chủ nhà của Olympic. Chẳng thể nào có một chuẩn mực khác có giá trị cao hơn nữa. Thậm chí, không được gọi vào đội tuyển bóng đá Olympic là nỗi thất vọng cùng cực của siêu sao David Beckham, dù anh vẫn là một phần của lễ châm đuốc có màn đi thuyền huyền ảo trên dòng sông Thames.

Trên thực tế, người được dân Anh tôn vinh là xuất sắc nhất, tiêu biểu nhất của nền thể thao xứ xương mù cũng là một Olympiad, cua-rơ giành tấm huy chương vàng môn đua xe đạp Bradley Wiggins.



Cô bạn gái Kim Sears là mối liên hệ duy nhất của Andy Murray, một người Scotland, và nước Anh

Lịch sử và danh giá, Murray chẳng thua ai

Giải thưởng Vận động viên xuất sắc nhất thể thao vương quốc Anh do hãng BBC tổ chức. Thành phần quyết định chọn ai là người dân Anh. Có cả thảy 1.626.718 người Anh đã nhấc điện thoại với mức phí 1,5 bảng Anh để tham gia cuộc bầu chọn. Wiggins thắng sau khi nhận được 30,25%. Andy Murray thậm chí chỉ về thứ ba, chỉ với 14,17%. Người được dân Anh bầu chọn nhiều thứ hai là Jessica Ennis, một nữ vận động viên điền kinh bảy môn phối hợp.

Phải chăng Murray không phải là nhà vô địch Olympic? Trái lại. Anh suýt giành hai huy chương vàng ở Olympic 2012. Anh chiến thắng ở nội dung tennis đơn nam sau khi xuất sắc đánh bại ông vua của môn thể thao này, Roger Federer với tỉ số 3-0. Một ngày sau, Murray cùng với cô gái trẻ Laura Robson đã thua trong tiếc nuối khi đối đầu với đôi Victoria Azarenka và Max Mirnyi (Belarus) trong trận đấu cuối cùng.

Không thể nói tấm huy chương vàng tennis kém giá trị hơn đua xe đạp. Chỉ có thể khẳng định rằng tennis không thể thắng bóng đá ở Anh mà thôi. Tennis ở Anh có một lịch sử lâu đời. Người Pháp phát minh ra môn chơi này. Nhưng người Anh chuẩn hóa nó bằng luật và đưa nó lên tầm mức chuyên nghiệp. Wimbledon là sự kiện tennis lâu đời nhất thế giới thuộc hệ thống Grand Slam. Năm 2012, sự quan tâm của người Anh với môn thể thao này giúp cho Liên đoàn tennis Anh kiếm được khoản lợi nhuận khổng lồ chỉ sau hai tuần tổ chức, 60 triệu USD. Hãy xem lại hình ảnh hàng ngàn người không có vé ngồi trên một mô đất rộng đội mưa xem Wimbledon qua một màn hình cỡ lớn treo ngoài sân đấu để thấy tennis không phải là môn chơi của riêng giới quý tộc.

Thế thì Murray thua kém điều gì? Nếu Wiggins được chọn còn vì đã vô địch giải đua xe đạp vòng quanh nước Pháp, Tour de France, thì Murray cũng vô địch US Open. Trước Wiggins, chưa từng có người Anh nào chiến thắng ở giải đua xe đạp ấy. Tức là chiến thắng của anh trên đất Pháp là lịch sử.

Nhưng chiến thắng của Murray ở US Open cũng là lịch sử. Bốn lần trước anh vào tới chung kết Grand Slam và thất bại, người Anh nào cũng cảm thấy nỗi đau của sự chờ đợi 75 năm ròng rã không còn tay vợt Anh nào vô địch Grand Slam. Kết thúc cuộc chờ đợi ấy rõ ràng là một cột mốc mới. Báo Anh Daily Mail đã lập luận một cách giản đơn như thế.

Tờ Telegraph còn chỉ ra thêm một điều nữa: Trang sử mới của tennis Anh và thế giới do Murray viết là vô cùng huy hoàng. Anh sống trong cái bóng của hai trong số ít tay vợt xuất sắc nhất mọi thời đại là Federer và Rafael Nadal, chưa kể sự nổi lên của Novak Djokovic như một gương mặt kiệt xuất nữa. Trận chung kết Olympic, như đã nói, Murray thắng Federer. Trận chung kết US Open, Murray thắng Djokovic oanh liệt.

Còn Tour de France danh giá. Nhưng chỉ là quá khứ. Gần đây là sự phanh phui mặt tối của giải đấu khi các nhà vô địch trứ danh như Albert Contador và cả Lance Amstrong (bảy lần vô địch) đều dối trá, sử dụng doping có hệ thống và rất tinh vi. Tại cuộc đua, Wiggins chiến thắng, các bại tướng của anh là những người còn khá vô danh, như Chris Froome, Vincenzo Nibali, Jurgen Van Den Broeck, Tejay van Garderen và Haimar Zubeldia.

Ai bảo là người Scotland

Vẫn tờ Telegraph thẳng thắn nói rằng, Andy Murray là một thần tượng lớn ở Scotland, quê hương của anh. Và anh chỉ làm rung động người Anh khi nức nở chia sẻ tình cảm với khán giả ở Wimbledon sau trận chung kết với Federer.

Mối liên hệ với người Anh, những người chủ yếu tham gia bầu chọn, của Murray chỉ đơn giản là Scotland thuộc vương quốc Anh, và bạn gái của anh, Kim Sears là một thiếu nữ London.

Còn Wiggins, dù sinh ra ở Bỉ, nhưng lại có mẹ là người Anh gốc. Khi cha mẹ ly dị, Wiggins đã theo mẹ về London khi anh mới chỉ hai tuổi.

Có lẽ, đây mới thực là câu trả lời rằng tại sao Murray không từ Florida (Mỹ) về London để nhận phần thưởng trong một năm lịch sử của thể thao và tennis vương quốc Anh.

Dù cho ITF (Liên đoàn tennis thế giới) và ATP (Hiệp hội tennis nhà nghề) chọn Novak Djokovic là tay vợt xuất sắc nhất năm 2012, nhưng Andy Murray được coi là người đã mở ra một giai đoạn mới của môn thể thao này, bằng việc chen chân vào nhóm ba tay vợt thống trị làng tennis trong suốt gần một thập kỷ qua. Nhờ Murray đánh bại Djokovic ở US Open mà sau bảy năm mới lại có bốn tay vợt khác nhau vô địch bốn giải Grand Slam trong cùng một năm. Nếu coi Olympic là Grand Slam thứ năm, thì Murray mới là người giành được hai danh hiệu lớn trong năm 2012 so với Nadal, Federer hay Djokovic chỉ giành được mỗi người một chức vô địch.

Phạm Tấn


Nguồn: thethaovanhoa.vn

Djokovic 2013 có được như Federer 2004?

 Djokovic khó lòng thống trị tennis năm 2013 dù cho anh có nhiều cơ hội nhất. 

2 đại kình địch

 Chín năm và hai kịch bản  

Chín năm về trước, sau mùa giải gần nhất (trước 2012) chứng kiến bốn Grand Slam thuộc về bốn tay vợt khác nhau, tennis thế giới đã tìm ra được một tay vợt thống trị gần như tuyệt đối ở năm tiếp theo. Federer giành ba Grand Slam đầy thuyết phục, ngoại trừ thất bại không quá tệ ở Roland Garros trong năm 2004. Đó là một kết quả không được dự báo trước dù cho lúc đó người ta đã sớm thấy một Federer với những phẩm chất thiên tài.

Như chúng ta chưa quên, 2012 mở ra một chương mới cho tennis hiện đại với bốn tay vợt thay nhau lên ngôi ở bốn giải lớn.

Hai thời điểm cách nhau gần một thập kỷ có nhiều điểm tương đồng về hoàn cảnh. Nếu như năm 2003 là Agassi chuẩn bị về hưu, thì nay Federer bước sang tuổi 32 đã quyết định cắt giảm 22% số lượng giải đấu so với các năm trước. Năm 2003 là một Andy Roddick vô địch US Open lần đầu tiên để rồi nó mãi mãi là danh hiệu lớn duy nhất của anh, thì nay là một Andy Murray với câu hỏi liệu anh có đủ sức giành thêm một Grand Slam nữa hay không. Juan Carlos Ferrero (nhà vô địch Roland Garros) là một sự so sánh khập khiễng với Rafael Nadal xét về tầm vóc sự nghiệp, nhưng sự nghi ngờ về tình trạng thể lực của Nadal hiện tại cũng là một vấn đề lớn. Và Djokovic có vẻ giống như Federer, đạt tới độ chín về tài năng và việc còn lại của anh chỉ cột chặt dây giày, bước ra sân là gặt hái các danh hiệu.

Nhưng thế hệ tennis hiện nay là một tập hợp những cá nhân kiệt xuất, đã tạo nên những thành tựu bằng những danh hiệu không tưởng. Họ không chỉ vượt trội những nhà vô địch của năm 2003 (nay đã về hưu) mà còn cho thấy họ có đủ khả năng vượt qua các giới hạn thông thường.

 Federer sẽ giành thêm một Grand Slam  

Vì anh vẫn là một thiên tài. Vì Federer vẫn lọt vào tới bán kết hoặc chung kết ở các giải đấu cuối năm 2012 chưa xa, từ Wimbledon cho tới Olympic, từ US Open cho tới World Tour Finals. Việc chỉ đánh 14 giải trong năm 2013 (chưa tính Davis Cup) là cơ hội để anh có thêm thời gian hồi phục cho những giải quan trọng.

Một Federer vác theo gánh nặng tuổi tác có thể gặp khó trên các mặt sân nảy chậm như ở Australian Open và Roland Garros.

Federer trong hai năm qua không còn lọt vào tới trận đấu cuối của Australian Open một phần vì anh đến độ tuổi vốn cần phải chuẩn bị thể lực tốt hơn, lại bị giằng xé bởi những chuyến đi phục vụ mục đích thương mại. Nửa tháng mới đây ở Nam Mỹ, gặp từ huyền thoại Pele tới Maradona, đánh với hết Bellucci rồi Del Potro có thể ngáng trở anh ở Melbourne.

Roland Garros lại có quy luật chung là những tay vợt càng lớn tuổi, cơ hội thành công trên sân đất nện càng nhỏ. Kể từ năm 1990, với Andrea Gomez (Ecuador) đăng quang lúc tròn 30 tuổi tới nay, không có tay vợt nào ở tuổi "băm" chiến thắng tại Paris vào mùa Hè.

Cơ hội ở Wimbledon và US Open với Federer trở nên sáng sủa hơn, nơi bóng nảy vẫn còn tương đối nhanh, để giúp cho lối chơi được dự báo sẽ ngày càng thiên về việc lên lưới phát huy ưu điểm.

Bộ tứ Djokovic - Federer - Nadal - Murray sẽ tiếp tục thống trị làng banh nỉ 2013?

 Đừng gạch tên Nadal  

Nadal không đủ sức để thi đấu những trận đấu năm set ngay trong tháng này mà không có đủ những trận đấu kiểm tra ở Abu Dhabi và Doha sau khi anh bị virus tấn công. Đó là lý do duy nhất khiến anh rút lui khỏi Australian Open, chứ không phải cái đầu gối bỗng trở nên tệ hơn.

Nadal nếu quay trở lại ở Acapulco trong tháng Hai, thì anh cũng nghỉ tới tám tháng. Lịch sử tennis nam từng chứng kiến những tài năng trở lại sau hơn nửa năm vắng bóng mà chẳng thể bước lên đỉnh vinh quang như John McEnroe, nhưng cũng lại có những tay vợt phải rời xa sân đấu sáu tháng rồi không chỉ vô địch Roland Garros mà còn giành ngôi số 1 thế giới như Thomas Muster.

Nhưng hơn hết, Nadal đã cho thấy anh từng trở lại mạnh mẽ sau các chấn thương. Năm 2010 là cú ăn ba lịch sử dù cho anh gặp rất nhiều khó khăn ở Grand Slam đầu tiên và một số giải sau đó.

Chúng ta từng nói là sáu năm qua, năm nào Nadal cũng dính ít nhất một chấn thương nhưng cũng đừng quên là sáu năm qua, anh là người duy nhất giành ít nhất mỗi năm một Grand Slam.

Nadal vì thế sẽ vẫn là ứng viên lớn cho Roland Garros với lối đánh sở trường như được nhân lên sức hủy diệt trên mặt sân đất nện.

 Andy Murray  

Đừng lấy việc Andy Murray bị loại ngay sau trận đầu tiên ở giải đấu biểu diễn tại Mudabala (Abu Dhabi) để khẳng định tay vợt Scotland vẫn đang ngủ quên trên chiến thắng.

Chưa bao giờ Murray chơi tốt ở các giải giao hữu. Dưới bàn tay và cái đầu lạnh của Ivan Lendl, Murray biến hai tháng giữa hai mùa giải trở thành giai đoạn chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng về mặt thể lực. Murray gần như chủ động thua ở trận đấu mới rồi, để tiếp tục tập luyện và lấy điểm rơi cho Australian Open sắp đến.

Ivan Lendl cũng từng nói, rằng những gì Murray đã đạt được chỉ là một phần mười những thứ mà ông có thể mang đến cho anh trên khía cạnh tẩy não cho một người hơi yếu về tâm lý và thiếu quyết đoán cũng như còn nhiều nhược điểm về mặt kỹ năng.

Đó có thể là một sự phóng đại quá mức, nhưng cũng đừng quên những gì Murray đã học được từ người được coi là HLV tennis xuất sắc nhất năm 2012 ấy chỉ trong một thời gian ngắn đã giúp anh chơi trận bán kết xuất sắc ở Australian Open cách nay 1 năm và giành hai danh hiệu lớn.

Sẽ không bất ngờ nếu năm nay Murray lại giành được thêm một Grand Slam. Nó có thể đến ngay ở Australian Open, suy giảm một chút ở Roland Garros rồi lại trở nên rõ rệt ở US Open cũng như Wimbledon.

Djokovic khó lòng thống trị các giải Grand Slam

 Djokovic khó lòng thống trị Grand Slam  

Djokovic là người được trông đợi nhất nhờ nhiều lý do khác nhau. Anh là người giành được nhiều Grand Slam nhất (bốn), và nhiều danh hiệu nhất (12) trong hai năm qua, đồng thời là người duy nhất bên cạnh Federer có được hai năm liên tiếp kết thúc mùa giải ở vị trí số 1 ATP trong một thập kỷ qua. Djokovic càng trở nên mạnh mẽ về mặt tâm lý do không còn phải chịu áp lực tái lập thành tích của năm 2011. Và sự hoàn thiện giúp cho tay vợt người Serbia không phải là kẻ lót đường ở bất cứ mặt sân nào, dù cho là đất nện (vào tới bán kết hoặc hơn ở Roland Garros hai năm qua), hay sân cỏ (vô địch 2011), và sân cứng (nơi anh là người giành được nhiều điểm nhất trong năm 2012 với 7840 điểm).

Chỉ có điều, liệu Djokovic có phải trả giá cho việc anh đã dốc sức ở cuối năm 2012 để vô địch Thượng Hải Masters, ATP World Tour Finals và giành lại ngôi số 1 từ tay Federer?

Chúng ta đã từng thấy Federer phải trả giá rất nhiều vào đầu mùa giải cho việc bung sức vào cuối mỗi năm trước. Bản thân Djokovic cũng từng trải qua điều đó, khi tỏa sáng rực rỡ ở cuối năm 2008 (vô địch Master Cup), rồi gục ngã ở Australian Open 2009 (bỏ cuộc ở tứ kết).

Nhưng Djokovic nếu có bị truất ngôi ở Melbourne tới đây, và chưa thể lần đầu vô địch Roland Garros thì anh cũng khó lòng trắng tay trong năm 2013.

Và nơi Djokovic có thể thống trị với tennis nam là ATP Tour với chín giải Masters, trong đó có khả năng thành công lớn ở các giải đất nện như tại Madrid và Rome một khi Nadal vẫn chưa hồi phục hoàn toàn trong tháng Tư và Năm.

 Nếu có bất ngờ, hãy tin ở Del Potro  

Tsonga có HLV mới, Roger Rasheed - người từng dẫn dắt Gael Monfils, nhưng chưa có dấu hiệu nào cho thấy đó là chất xúc tác để biến một tay vợt chơi ngẫu hứng, hoang dã trở nên ổn định hơn, và không đánh rơi những cơ hội chiến thắng lớn.

Tomas Berdych cùng với CH Czech vô địch Davis Cup 2012 nhưng anh không phải là nhân tố quan trọng nhất làm nên chiến thắng ấy (mà là nhờ Radek Stepanek). Đỉnh cao phong độ của anh xem ra là năm 2010 (vào chung kết Wimbledon).

Chỉ có Del Potro là người có đủ sức (cả về chiều sâu lẫn tính đột biến) để công phá vào top 4. Một nhược điểm của Del Potro đã và đang được khắc phục trong thời gian qua: thể lực trở nên tốt hơn do cổ tay không tái đau.

Một giai đoạn mở của kỷ nguyên tennis hiện đại như vậy xem ra mới chỉ bắt đầu!


Nguồn: khampha.vn

Hoàng Nam thắng trận mừng năm mới

 (TNO) Rạng sáng ngày đầu năm mới, 1.1.2013 (giờ Việt Nam), tay vợt 15 tuổi Lý Hoàng Nam có chiến thắng ấn tượng tại giải quần vợt trẻ quốc tế Copa Del Cafe diễn ra tại Costa Rica. 

>> Hoàng Nam và Hoàng Thiên vắng mặt tại giải toàn quốc 2012
>> Hoàng Thiên, Hoàng Nam tiếp tục thẳng tiến
>> Hoàng Nam đánh bại tay vợt hạng 88 trẻ TG

Là giải đấu thuộc nhóm 1, Copa Del Cafe thu hút đông đảo các tay vợt trẻ hàng đầu thế giớ (TG) về tranh tài. Với hạng 276, Hoàng Nam không được xếp hạng giống ở nội dung đơn nam nên sớm đụng độ với tay vợt hạt giống số 7 Daniel Kerznerman (Mỹ, hạng 113 trẻ TG).

Bị đánh giá thấp hơn nhưng Hoàng Nam gây bất ngờ cho đối thủ khi giành chiến thắng đầy thuyết phục với tỷ số 2-0 (6/2, 6/1). Chiến thắng này không những giúp Hoàng Nam lọt vào vòng 2 mà còn mang về cho tay vợt trẻ Việt Nam 20 điểm tích lũy vào bảng xếp hạng trẻ TG.

Hoàng Nam là tay vợt trẻ gây nhiều bất ngờ nhất trong năm 2012 với việc đánh bại số 1 Đỗ Minh Quân để lên ngôi vô địch Việt Nam. Tay vợt này đang được đơn vị chủ quản Becamex Bình Dương đầu tư mạnh mẽ cho các chuyến tập huấn, du đấu quốc tế hòng tích lũy kinh nghiệm, cải thiện thứ hạng TG.

 Hoàng Quỳnh 


Nguồn: thethao.thanhnien.com.vn

HOT: Wozniacki bật bãi ngay vòng 1 Brisbane

 Cựu số 1 thế giới thể hiện phong độ nghèo nàn trong giải đấu đầu tiên trong năm. 

Wozniacki tiếp tục gây thất vọng

 Ngay trận đầu tiên ra quân ở giải Brisbane International, Caroline Wozniacki đã chịu gác vợt trước tay vợt của Kazakhstan, Ksenia Pervak sau 3 set đấu. Dù khởi đầu thuận lợi với set thắng 6-2 nhưng sau đó Wozniacki đã liên tục đánh hỏng trong set 2 và thua lại 3-6. Set thứ 3 quyết định diễn ra giằng co cho tới loạt tie-break và dù được bạn trai, tay golf số 1 thế giới Rory McIlroy cổ vũ trên khán đài nhưng tay vợt người Đan Mạch vẫn chịu thua 1-7 trong game này và chia tay giải đấu sau vòng 1.

 Bất ngờ cũng xảy ra khi hạt giống số 7 và là tay vợt số 9 thế giới   Samantha Stosurcũng thất bại ngay ở vòng 1. Tay vợt người Australia dù được sự khích lệ của khán giả nhà sau khi vừa bình phục sau ca phẫu thuật mắt cá cũng để đối thủ số 41 thế giới tới từ Thụy Điển, Sofia Arvidsson đánh bại sau 2 set 7-6 (7-4), 7-5.

 Kết quả vòng 1 giải Brisbane International nội dung đơn nữ: 

 Monica Puig vs. Olivia Rogowska 6-2, 6-3
 Sloane Stephen  s vs. Dominika Cibulkova 6-2, 6-3
Samantha Stosur (7) vs. Sofia Arvidsson 6-7 (4-7), 5-7
 Angelique Kerber (4) vs. Anna Tatishvili 6-2, 4-6, 6-2
 Alize Cornet vs. Bojana Bobusic 2-6, 6-3, 6-1
 Sara Errani (5) vs. Olga Puchkova 6-1, 6-3
 Serena Williams (3) vs. Varvara Lepchenko 6-2, 6-1
 Sabine Lisicki vs. Lucie Safarova 6-2, 6-4
Caroline Wozniacki (8) vs. Ksenia Pervak  6-2, 3-6, 6-7 (1-7)
 Daniela Hantuchova vs. Lourdes Dominguez Lino 7-5, 6-2

 Kei Nishikori giành trận thắng thứ 100 trong sự nghiệp.  Tay vợt người Nhật Bản là hạt giống số 5 tại giải Brisbane International đã vượt qua tay vợt chủ nhà Marinko Matosevic 7-5, 6-2 để chạm cột mốc 100 trận thắng kể từ khi thi đấu chuyên nghiệp. Đây cũng là món quà đáng nhớ trong sinh nhật thứ 23 của số 19 thế giới (ngày 29/12).

Nishikori kỷ niệm sinh nhật 23 đáng nhớ

 Kết quả vòng 1 giải Brisbane International nội dung đơn nam: 

Julien Benneteau vs. Jarkko Nieminen 3-6, 6-2, 1-6
Benjamin Mitchell vs. Marcos Baghdatis 4-6, 4-6
Kei Nishikori (5) vs. Marinko Matosevic 7-5, 6-2
Florian Mayer (6) vs. Santiago Giraldo 6-4, 6-4

 Novak Djokovic và Ana Ivanovic thua trận đánh đôi tại Hopman Cup. Cặp đôi người Serbia đã thất bại trước hai tay vợt của Italia Francesca Schiavone và Andreas Seppi 6-7 (4-7), 4-6 trong trận đánh đôi nam nữ. Dù vậy Serbia vẫn thắng 2-1 nhờ hai trận thắng đơn nam và đơn nữ của Nole và Ana.

Rất may Djokovic không gặp vấn đề về chấn thương

 Tatjana Malek thay thế Andrea Petkovic trong thành phần đội tuyển Hopman Cup của Đức. Do gặp chấn thương đầu gối khá nặng trong trận đấu với đội tuyển Australia, Petkovic đã không thể tiếp tục thi đấu và thế chỗ của tay vợt 25 tuổi là số 112 thế giới Tatjana Malek.

 Lê Quang Liêm không tham dự trong thành phần đội tuyển Việt Nam dự giải vô địch khu vực 3.3 diễn ra từ ngày 21 đến 30/1 tại Tagaytay, Philippines. Đây là cuộc thi vòng loại để xác định 2 suất nam và 1 suất nữ dự World Cup sẽ diễn ra sau đó tại Tromso, Na Uy từ ngày 10/8 đến 5/9. Quang Liêm sẽ dự Festival Tradewise Gibraltar từ ngày 22 đến 31/1 tại Anh theo lời mời của ban tổ chức. Dù không dự giải khu vực 3.3 nhưng Quang Liêm vẫn có cơ hội tham dự World Cup thông qua giải vô địch châu Á hoặc được lựa chọn dựa trên hệ số elo.


Nguồn: khampha.vn

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Bản tin trưa 29/12: Sao Man City nổi loạn

 (Soha.vn) - Chelsea lộ áo đấu mùa 2013/14; Mourinho sẽ về dẫn dắt tuyển quốc gia BĐN?; Biếm họa Zlatan Ibrahimovic đi vào từ điển... là những tin chính trong bản tin thể thao trưa. 

 Tito sắp trở lại. HLV Barca được cho là sẽ trở lại dẫn dắt CLB chủ quản sau 2 đến 3 tuần nữa. Ông này vừa trải qua ca phẫu thuật ung thư tuyến nước bọt.

 Chelsea lộ áo đấu mùa 2013/14. Mẫu áo đấu sân khách của The Blues được đánh giá là mạnh mẽ hơn mẫu cũ.

 Mẫu áo sân khách mạnh mẽ của Chelsea 

 Ancelotti tuyệt vọng vụ Cris Ronaldo. HLV Italia không tin vào khả năng PSG có thể chiêu dụ được tiền vệ BĐN tới Pháp.

 Sao Man City nổi loạn. David Silva tiết lộ rằng sau trận thua Sunderland 0-1 các ngôi sao The Citizens đã nổi nóng và cãi vã trong phòng thay đồ. Đêm nay, Man xanh sẽ hành quân tới sân Norwich.

 Các ngôi sao Man City vẫn thường xung đột 

 Sir Alex lo ngại hàng thủ. Ông già gân cho rằng Man Utd có thể lỡ chức vô địch Premier League nếu hàng thủ tiếp tục thi đấu tệ hại như hiện nay.

 Mourinho sẽ về dẫn dắt tuyển quốc gia BĐN? Trong cuộc họp báo tại Dubai, Mou tiết lộ: “Tôi muốn dẫn dắt tuyển quốc gia BĐN. Nhưng vào một thời điểm thích hợp”. Mou vừa tới Dubai để nhận giải HLV xuất sắc nhất thế giới năm 2012.

 Mourinho tới Dubai nhận thưởng 

 Anzhi không “điên” vì Messi. Cách đây ít hôm có tin cho rằng CLB Nga sẵn lòng trả lương M10 tới 30 triệu euro/mùa. Nhưng CLB này đã phủ nhận.

 Biếm họa Zlatan Ibrahimovic đi vào từ điển. Động từ “Zlataner” vừa được thêm vào từ điển Thụy Điển. Từ này có nghĩa là “Zlatan” và được dùng để mô tả các hành động vô cùng tài năng, như tiền đạo Ibrahimovic thường làm.

 Ibra được ghi tên vào văn hóa, lịch sử Thụy Điển 

 Henry tới Arsenal. Tiền đạo Pháp đã tới CLB thành London tập luyện nhưng không có HĐ ra sân thi đấu cho Pháo thủ.

 Maradona bênh vực Jose Mourinho. Trước việc Real muốn sa thải Mou, Cậu bé vàng đã lên tiếng bênh vực. Maradona và Jose Mourinho có mối giao hảo.


Nguồn: soha.vn

Thứ Hai tới, Sir Alex kỷ niệm sinh nhật thứ 71: Còn đanh đá là còn "máu me"

 (Thethaovanhoa.vn) - Ông đã ăn mừng như thể vô địch sau chiến thắng kịch tính trước Newcastle, ông không ngần ngại than phiền về trọng tài Mike Dean về một bàn thắng gây tranh cãi, dù đội nhà chiến thắng. Và sau khi Alan Pardew buông lời chỉ trích, một màn phản pháo dữ dội đã diễn ra ngay lập tức. Sắp sang tuổi 71, nhưng Sir Alex vẫn còn rất "máu me"... 

Cứ mỗi dịp sinh nhật Sir Alex, nhiều người lại nhớ khoảng thời gian đầu thập niên trước, khi ông úp mở về việc nghỉ hưu. Hơn 10 năm đã trôi qua kể từ ngày ấy, ông già gân người Scotland chưa hề chồn chân mỏi gối. Ông vẫn hăng say lao vào các cuộc khẩu chiến, vẫn hết sức tỉnh táo trong cách đánh giá năng lực con người, và đương nhiên, vẫn tiếp tục bổ sung vào bộ sưu tập danh hiệu tại Old Trafford.

Khẩu chiến là một món tủ của Sir Alex, và chính sự ngoa ngoắt, tinh quái trong những lời nói đã biến ông thành một bậc thầy về tâm lý chiến. Kevin Keegan là một trong những nạn nhân đầu tiên của Sir Alex khi nổi đóa trên truyền hình, còn Newcastle thì đánh mất lợi thế 12 điểm trong cuộc đua vô địch với M.U. Nguyên nhân: Sir Alex đã dùng chiêu khích tướng với HLV của Leeds và Nottingham Forest, những đội bóng sau đó khiến Newcastle nếm trái đắng. Danh sách những nạn nhân sau này còn có những cái tên như Kenny Dalglish, Benitez, và Wenger.

Ngoài ra, Sir Alex cũng thường xuyên hướng mũi dùi về phía đội ngũ trọng tài, nhằm mang lại những lợi thế về cho đội nhà. Cho dù những quyết định sau đó có lợi cho M.U hay không thì áp lực mà chiến lược gia này để lại cũng rất lớn, nhất là ở những trận đấu sau đó. Bản thân Sir Alex cũng từng phải chịu những án phạt của FA, song chừng đó không đủ để ngăn cản ông tiếp tục chỉ trích và tạo được sự kiêng dè đáng nể từ giới cầm cân nảy mực. Việc Sir Alex thoát án phạt sau những chỉ trích nhắm vào trọng tài Mike Dean vừa qua là một minh chứng. Lý do FA không xử là vì Dean không đưa chi tiết ấy vào bản báo cáo sau trận đấu.

"Tại sao các trọng tài lại sợ Ferguson thế nhỉ?", Arsene Wenger bức xúc "Bạn phải hỏi họ mới rõ được. Nếu ông ta (Ferguson) không cư xử một cách đúng mực, ông ta phải bị trừng phạt. Luật lệ là để áp dụng cho mọi người, chứ không phải cho một mình ông ta. Premier League là giải đấu được toàn thế giới theo dõi. Và điều này rõ ràng là một hình ảnh xấu". Wenger, người từng được Mike Dean đuổi lên khán đài vì đá tung một chai nước trong trận đấu tại Old Trafford, vốn là kình địch từ xưa với Sir Alex, nhưng có lẽ đến giờ này ông vẫn chưa hiểu rằng khẩu chiến với vị đồng nghiệp người Scotland thì chỉ có thiệt.

Người ta thường nói rằng Sir Alex chỉ chĩa mũi dùi vào ai đó, khi ông coi đó là đối thủ cạnh tranh chính của mình. Điều đó hoàn toàn đúng, nhưng không có nghĩa là ông có thể bỏ qua cho những "cuộc tấn công" từ phía những đối thủ không cùng đẳng cấp. Việc ông phản pháo Alan Pardew là một minh chứng. HLV Newcastle cho biết ông rất thất vọng vì FA không phạt Ferguson. Đáp lại, Sir Alex khẳng định "Tôi luôn phản ứng, nhưng hoàn toàn trong khuôn khổ. Báo chí đã cường điệu hóa chuyện tôi hét với Mike Dean, đơn giản vì M.U là CLB nổi tiếng nhất thế giới hiện nay, chứ không như Newcastle, CLB bé xíu của vùng Đông Bắc".

Không chỉ "đá xoáy" Newcastle, Sir Alex còn tuyên bố thẳng thừng rằng Pardew là một kẻ đạo đức giả. Dẫn chứng ông đưa ra là án phạt 20.000 bảng và treo quyền chỉ đạo 2 trận mà Pardew phải nhận do cố tình đẩy một trợ lý trọng tài ở trận gặp Tottenham hồi tháng Tám. Có lẽ, chiến lược gia của Newcastle đành ngậm bồ hòn làm ngọt sau lời phản pháo ấy.

Nên nhớ, khẩu chiến đã, đang, và sẽ tiếp tục là món tủ của Sir Alex. Đừng dại động vào ông!

Tuấn Cương
Thể thao & Văn hóa

Sa thải cả đội nếu để Man City bắt kịp

Patrice Evra vừa lên tiếng khẳng định rằng Sir Alex Ferguson sẽ sa thải toàn bộ đội hình M.U nếu như họ để cho Man City bắt kịp trên BXH. Mùa trước, M.U từng dẫn Man City tới 8 điểm trong bối cảnh Premier League chỉ còn lại 7 vòng đấu. Vậy mà, họ đã để cho nửa xanh cùng thành phố bắt kịp và mang cúp về sân Etihad trong vòng cuối cùng bằng trận cầu siêu kịch tính trước QPR. Hiện tại, M.U đang dẫn Man City 7 điểm sau khi đánh bại Newcastle vào ngày lễ Boxing Day (Citizens thua Sunderland). Trong bài phát biểu sau trận đấu Evra nói: "Khoảng cách bây giờ đã là 7 điểm. Còn nhớ, chúng tôi từng dẫn họ với cách biệt tương tự nhưng vẫn để họ bắt kịp. Nếu lần này, điều đó xảy ra một lần nữa, chắc Sir Alex sẽ sa thải cả đội".


Nguồn: thethaovanhoa.vn

10 trận đấu hay nhất thế giới năm 2012

 (GDVN) - Đó không chỉ là 90 phút, hay 120 phút, của bóng đá đẹp, mà còn của sự kịch tính, những màn lội ngược dòng ngoạn mục và khoảnh khắc đăng quang thần kỳ. 

10. Chelsea 4-1 Napoli (lượt về vòng 1/16 Champions League, 14/3/2012): Chelsea bị đánh tan tác 3-1 ở trận lượt đi ngày 21/2 tại Naples với cú đúp của Lavezzi và một bàn của Cavani, nhưng Juan Mata kịp ghi 1 bàn ở phút 27. Hơn 1 tuần sau, Andre Villas-Boas bị sa thải và Roberto Di Matteo lên tạm quyền. Sự xuất hiện của Di Matteo hóa ra lại là điểm then chốt của mùa giải. Khi Chelsea đón Napoli ở trận lượt về, Drogba và Terry đưa Chelsea dẫn 2-0 và sẽ thắng nếu giữ nguyên tỷ số này. Gokhan Inler rút ngắn 1-2 ở phút 55 buộc Chelsea phải tràn lên tấn công, và Lampard đã cân bằng tổng tỷ số 4-4 ở phút 75 từ chấm 11m. Và ở hiệp phụ, Branislav Ivanovic ấn định tổng tỷ số 5-4 cho Chelsea và The Blues lọt vào tứ kết.
9. Đức 4-4 Thụy Điển (bảng C vòng loại World Cup 2014, 16/10/2012): Miroslav Klose tiến gần hơn tới danh hiệu chân sút số 1 trong lịch sử ĐTQG Đức với cú đúp ở các phút 8 và 15, trước khi Per Mertesacker nâng tỷ số lên 3-0 trước giờ nghỉ và một bàn thắng của Mesut Ozil ở phút 55. Tuy nhiên, Trong chưa đầy 1 giờ đồng hồ tiếp theo, màn lội ngược dòng không tưởng xảy ra. Zlatan Ibrahimovic và Mikael Lustig rút ngắn 2-4 ở các phút 62 và 64, trước khi Johan Elmander thu hẹp khoảng cách xuống còn 1 bàn với 14 phút còn lại. Và ở phút 90+3, Rasmus Elm tung cú vô-lê đánh bại Manuel Neuer để ấn định trận hòa 4-4 và làm câm lặng các khán đài sân Olympiastadion.
8. Reading 5-7 Arsenal (vòng 1/16 Capital One Cup, 30/10/2012): Reading kết thúc hiệp 1 với một tỷ số khó tin, khi lần lượt Jason Roberts, bàn phản lưới nhà của Laurent Koscielny, Mikele Leigertwood và Noel Hunt đưa Reading dẫn trước 4-0 trong 46 phút, nhưng trước giờ nghỉ Theo Walcott mang lại hy vọng cho Arsenal.
Trong hiệp 2, Olivier Giroud và Laurent Koscielny rút ngắn xuống 3-4 ở các phút 64 và 89 trước khi Theo Walcott gỡ hòa đầy kịch tính ở phút bù giờ thứ 6, đưa trận đấu vào hiệp phụ. Marouane Chamakh đưa Arsenal lên dẫn trước ở phút 103, nhưng ở phút 116 Pavel Pogrebnyak gỡ hòa cho Reading. Khi trận đấu tưởng như sẽ được giải quyết trên chấm 11m, Chamakh lập cú đúp ở phút 120+3 để đưa Arsenal đi tiếp. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử bóng đá Anh một đội ghi 5 bàn thắng ở một trận đấu Cúp và vẫn thua.
7. Barcelona 2-2 Real Madrid (lượt về tứ kết Copa del Rey, 25/1/2012): Real bị Barca lội ngược dòng 1-2 ở trận lượt đi trước đó 1 tuần tại Bernabeu. Và ở Nou Camp, Pinto cản phá cú đánh đầu cận thành của Higuain ở đầu trận trước khi Pedro và Alves nâng tổng tỷ số lên 4-1 trong 5 phút cuối hiệp 1.
Tuy nhiên, Ronaldo rút ngắn tổng tỷ số xuống 2-4 ở phút 68 trước khi Benzema xác lập cách biệt 1 bàn 4 phút sau đó. Barcelona trụ vững trong các phút còn lại và hy vọng của Real chấm dứt khi Sergio Ramos bị đuổi khỏi sân vì đánh tay với Sergio Busquets.
6. Argentina 4-3 Brazil (giao hữu, 9/6/2012): SVĐ MetLife ở East Rutherford, New Jersey chứng kiến cú hat-trick kinh điển của Lionel Messi. Romulo đưa Brazil dẫn trước ở phút 23 sau một quả đá phạt đẹp mắt của Neymar. Tuy nhiên, dù không có Aguero trong đội hình, Argentina vẫn có Messi, người lập cú đúp trong vòng 3 phút từ 31 đến 34 với 2 bàn thắng y hệt nhau để giúp Argentina kết thúc hiệp 1 dẫn trước. Sau giờ nghỉ, Brazil nỗ lực hơn và Oscar trừng phạt pha xử lý bất cẩn của Higuain để gỡ hòa, trước khi thủ môn Romero làm rơi bóng từ một quả tạt để Hulk dễ dàng đưa Selecao lấy lại thế dẫn bàn ở phút 72.
Lúc này Aguero mới vào sân, và anh có quả phạt góc để Federico Fernandez gỡ hòa cho Albiceleste ở phút 76. Và đến phút 85, Messi vượt qua hàng thủ Brazil từ cánh phải trước khi đánh bại Romero từ đúng vị trí mà anh đã ghi bàn vào lưới thủ môn này 2 năm trước, ấn định thắng lợi cho Argentina.
5. Real Madrid 3-2 Man City (lượt đi vòng bảng Champions League, 18/9/2012): Sau hiệp 1 đầy gay cấn nhưng không có bàn thắng, trận đấu bắt đầu trở nên sinh động khi đã trôi qua hơn một giờ đồng hồ. Edin Dzeko vào sân thay David Silva và lập tức đưa City vượt lên dẫn trước ở phút 69 sau một cú chọc khe của Yaya Toure. Tuy vậy, Real gỡ hòa gần 10 phút sau khi Marcelo có cú cứa lòng chân phải từ ngoài vòng cấm đi vào góc cao cầu môn City. Phút 85, Kolarov giúp City vượt lên với một cú đá phạt từ xa, bóng không chạm ai trước khi bay vào lưới trong sự bất ngờ của Iker Casillas.
Tuy nhiên, cảnh ăn mừng của Mancini ở đường pitch rất ngắn ngủi. Benzema gỡ hòa cho Real phút 87 sau một pha đi bóng xuất thần của Angel Di Maria. Và đến phút 90, Ronaldo đảo người qua Zabaleta trước khi tung cú đá chân phải chéo góc, Joe Hart bị giật mình và để bóng bay vào lưới dù bóng đi đúng vị trí của anh, và Real giành 3 điểm kịch tính.
4. Manchester United 4-4 Everton (Premier League, 22/4/2012): Man Utd lúc này đang đứng đầu BXH Premier League với 82 điểm, còn Man City đứng sau với 77 điểm và còn một trận derby Manchester tại Etihad. Cơ hội nối tiếp cơ hội ngay từ phút đầu tiên của trận đấu, và Nikica Jelavic đưa Everton dẫn 1-0 ở phút. Tuy nhiên, Wayne Rooney đưa trận đấu trở lại vạch xuất phát ở phút 41, trước khi Danny Welbeck và Nani giúp M.U dẫn 3-1 sau 1 tiếng thi đấu. Marouane Fellaini rút ngắn 2-3 ở phút 67, nhưng 2 phút sau Rooney tái lập khoảng cách 2 bàn.
Evra đánh đầu chạm cột dọc ở phút 80, và anh đã phải nuối tiếc khi Jelavic rút ngắn 3-4 với cú vô-lê chỉ 3 phút sau. Và ở phút 85, Fellaini có một pha xoay xở tuyệt vời trước khi tìm được Pienaar, người đánh bại De Gea ở góc gần trong thế không ai kèm. Một cú vô-lê của Rio Ferdinand ở phút 91 bị Tim Howard cản phá, và Man Utd đánh mất 2 điểm. City thắng 2-0 trước Wolves trong cùng ngày, và sau đó họ đánh bại M.U ở trận derby để đoạt ngôi đầu nhờ hiệu số.
3. Bayern Munich 1-1 Chelsea, 3-4 pen (chung kết Champions League, 19/5/2012): Chelsea không có John Terry trong trận này vì thẻ đỏ ở bán kết, và Bayern đóng trại trên phần sân Chelsea trong gần hết trận đấu. 15 phút đầu trận, Gary Cahill chắn một cú sút của Schweinsteiger trên vạch vôi trước khi Cech dùng đầu ngón tay đẩy cú sút của Robben qua xà ngang. Ngay trước khi hết hiệp 1, Mario Gomez đá vọt xà ngang sau khi loại bỏ Cahill và đón bóng trong khu 5m50 của Chelsea. Sang hiệp 2, Kroos và Robben bị những pha xoạc bóng đúng lúc của Luiz và Cole từ chối, trước khi Thomas Muller đưa Bayern dẫn trước ở phút 83 với cú đánh đầu.
Nhưng khi chỉ còn 2 phút chính thức, Chelsea gỡ hòa sau khi Drogba đánh đầu tung lưới Neuer từ quả phạt góc của Mata. Suýt nữa Drogba trở thành tội đồ trong hiệp phụ khi đốn ngã Ribery trong vòng cấm, nhưng Robben bị Cech đánh bại trên chấm 11m. Và trong loạt đấu súng, Cech cản phá Olic và Schweinsteiger trước khi Drogba thực hiện cú đá định mệnh của sự nghiệp để mang chức vô địch Champions League đầu tiên cho Chelsea.
2. Man City 3-2 Queens Park Rangers (Premier League, 13/5/2012): Man City sẽ vô địch Anh lần đầu tiên sau 44 năm nếu họ thắng QPR, hoặc hòa và Man Utd không thắng Sunderland trong trận đấu cùng giờ. Phút 20 ở sân Ánh sáng, Rooney ghi bàn duy nhất để M.U thắng Sunderland, và sức ép bắt đầu xuất hiện cho City. Phút 39, Pablo Zabaleta đưa City dẫn trước khi vượt qua vài hậu vệ trước khi ghi bàn ở góc hẹp. Tuy nhiên, cơn ác mộng của City bắt đầu khi 3 phút sau giờ nghỉ, Djibril Cisse tận dụng cú đánh đầu về của Joleon Lescott để gỡ hòa, và đến phút 66, Jamie Mackie bay người đánh đầu sau quả tạt của Armand Traore để đưa QPR dẫn trước.
Thủ môn Paddy Kenny đẩy vọt xà cú sút của Tevez trước khi đẩy một cú đá của Dzeko ra cạnh lưới. Tuy nhiên ở phút 90+2, Dzeko bật cao nhất để đánh đầu từ một quả phạt góc, và ở phút 90+4, Balotelli rướn người hết cỡ để đẩy bóng vào vòng cấm cho Aguero, người nỗ lực thoát khỏi cú xoạc bóng của đối phương và sút tung lưới QPR, mang lại chức vô địch Premier League cho Man City.
1. Barcelona 2-2 Chelsea (lượt về bán kết Champions League, 24/4/2012): Chelsea thắng 1-0 ở lượt đi tại Stamford Bridge nhờ công của Drogba. Tại Nou Camp, họ mất Gary Cahill ngay phút 12 và phải tung Jose Bosingwa thay thế, và Barca suýt nữa mở tỷ số sau đó khi Messi sút trúng chân Cech. Dani Alves vào thay Gerard Pique phút 26 và kiến tạo để Sergio Busquets mở tỷ số gần 10 phút sau. Ngay sau đó, Chelsea chỉ còn 10 người khi John Terry xoạc sau với Alexis Sanchez, và Barca tận dụng lợi thế quân số khi Messi chọc khe để Iniesta nâng tổng tỷ số lên 2-1 cho Barca ở phút 43.
Ngay trước giờ nghỉ, một cú phất dài của Lampard từ phần sân Chelsea giúp Ramires lốp bóng qua đầu Victor Valdes, và Chelsea có lợi thế bàn thắng sân khách từ lúc này. 3 phút sau khi bắt đầu hiệp 2, Drogba đốn ngã Fabregas trong khu 16m50 Chelsea, nhưng Lionel Messi sút bóng đập trúng xà ngang. 10 phút trước khi hết giờ, Messi ở vào thế đối mặt với Cech nhưng sút trúng cột dọc, và ở phút 90+2, hàng thủ Barca dâng hết lên phần sân Chelsea khiến Fernando Torres không thể bị chặn lại khi có bóng từ cú phá lên của Ashley Cole. El Nino vòng qua Victor Valdes trước khi đâm nhát dao quyết định để biến Barcelona thành cựu vương châu Âu.

Nguồn: giaoduc.net.vn